Linh tinh 18.06.2025

Năm vừa rồi nhiều chuyện quá, phải viết để nhớ.

Bố mất. Chưa bao giờ tưởng tượng được, à hóa ra mất bố là thế này. Đôi khi vẫn không tưởng tượng được là bố đã đi thật rồi, vẫn cứ nhớ mãi những ngày trước khi bố nằm một chỗ. Nhớ lần hai chị em vào với bố trong viện, trêu bố cười. Nhớ những ngày cuối cùng bố còn nằm trong viện, mơ màng cười hiền ơi là hiền. Nhớ lần chồng mình vào thăm, xoa bóp tay cho bố. Bố cười vui lắm. Thương...

Thằng cu tí ra đời. À, hóa ra cảm giác tròn đầy là thế này, khi nhìn hai chị em chơi đùa, khi thấy ba bố con bên nhau mỗi người một việc. Mình quên mất là hồi em mới mấy tuần trong bụng mẹ, mình đã trằn trọc ra sao vì lo lắng không thể chăm con tốt. 

Mình nhận quốc tịch mới. Có một đất nước khác, nơi mình có thể gọi là nhà. 

Mấy tuần nay bắt đầu công việc mới ở chỗ mới. Cũng gọi là dũng cảm vượt ra khỏi comfort zone. Let's wait and see nhỉ!

Giờ chẳng hiểu đầu óc làm sao, kiểu gì một ngày cũng phải quên cái gì đó. Phơi quần áo thì nhất định hoặc là quên phơi đồ lót, hoặc là quên vài món trong máy giặt. Hôm qua đi tìm loạn cả nhà bình sữa của thằng tí, hỏi mãi mới ra là nó nhét vào gầm tủ và mình quên béng không lôi ra để rửa. Kiểu này 20 năm nữa chẳng biết thế nào.

Vừa xong thủ tục gia hạn thẻ tạm trú cho chòng.
Đang làm thủ tục chuẩn bị nhập học cho An.

Vài bữa nữa sẽ post thêm vài cái ảnh minh họa vào đây.

Commentaires

Posts les plus consultés de ce blog

Tại sao An lại là An?

8/7/2022